Trước khi trở thành hình ảnh quen thuộc trong những bức ảnh bên sông Hương hay dưới những hàng cây xanh của Huế, áo dài đã trải qua một hành trình rất dài. Dấu vết đầu tiên có thể tìm thấy ở áo ngũ thân, kiểu trang phục hình thành trong đời sống cư dân Đàng Trong từ khoảng đầu thế kỷ XVII. Khi Thuận Hóa – Phú Xuân dần trở thành một vùng đất quan trọng ở phương Nam, áo ngũ thân cũng theo đời sống người dân mà phổ biến rộng rãi.
Bước ngoặt đến vào năm 1744. Sau khi xưng vương và xây dựng Đô thành Phú Xuân, Chúa Nguyễn Phúc Khoát (Võ vương) tiến hành cải cách y phục và quy định áo ngũ thân làm thường phục cho người dân Đàng Trong, từ sông Gianh trở vào Nam. Từ đây, một kiểu áo vốn gắn với đời sống thường ngày dần mang thêm ý nghĩa về trật tự, lễ nghi và diện mạo văn hóa của vùng đất Phú Xuân. Vai trò của cuộc cải cách này cũng là lý do Chúa Nguyễn Phúc Khoát thường được nhắc đến với danh xưng “ông tổ của áo dài”.

Đến thời Nguyễn, chiếc áo tiếp tục được hoàn thiện về kiểu dáng và quy cách. Dưới triều vua Minh Mạng, áo ngũ thân cổ đứng, cài năm cúc bên phải, mặc cùng quần hai ống trở thành kiểu trang phục được quy định và sử dụng rộng rãi hơn. Từ cung đình, quan lại đến đời sống dân gian, tà áo xuất hiện trong nhiều không gian của xã hội Huế lúc bấy giờ. Và khi Phú Xuân trở thành kinh đô của triều Nguyễn, Huế cũng trở thành nơi chiếc áo ấy được gìn giữ, trau chuốt và gắn sâu hơn với văn hóa kinh kỳ.
Điều thú vị là áo ngũ thân không chỉ được tạo nên bởi kỹ thuật may mặc. Mỗi phần của chiếc áo đều được gửi gắm một cách lý giải mang màu sắc đạo lý. Năm thân áo tượng trưng cho tứ thân phụ mẫu và người mặc; năm chiếc cúc gắn với Nhân – Lễ – Nghĩa – Trí – Tín. Tà áo vì thế vừa bao bọc cơ thể, vừa gợi nhắc những giá trị mà người xưa coi trọng trong gia đình và cách sống.
Qua nhiều thế hệ, áo dài đã thay đổi để phù hợp với thời đại, từ đường cắt, chất liệu đến cách phối màu. Nhưng ở Huế, hình bóng của áo ngũ thân vẫn chưa bao giờ mất đi. Nó nằm trong những tà áo được mặc vào ngày lễ, trong hình ảnh nữ sinh đến trường, trong những buổi lễ truyền thống và cả những khoảnh khắc rất đời thường.



