Bánh ép Huế được làm từ bột lọc, phần bột sắn đã lọc kỹ rồi nhào đến khi dẻo mịn, sau đó đặt lên khuôn gang hoặc nhôm đang nóng và ép chín cùng phần nhân. Cái tên “bánh ép” cũng bắt nguồn từ chính cách chế biến ấy: bột và nhân được nén chặt giữa hai mặt khuôn, tạo nên chiếc bánh mỏng, trong veo, có độ dai đặc trưng và phần viền hơi giòn sau khi gặp lửa.
Món bánh này thường được nhắc đến với vùng Thuận An, nơi những chiếc bánh dân dã từng xuất hiện trong đời sống của người dân địa phương rồi dần theo các gánh hàng rong, quán nhỏ lan vào phố Huế. Từ một món ăn nhanh, dễ làm, giá vừa túi tiền, bánh ép trở thành món quà chiều quen thuộc của nhiều thế hệ. Đến Huế, không khó bắt gặp cảnh vài người ngồi quây quanh chiếc bàn nhỏ, chờ từng mẻ bánh vừa ép xong, nóng đến mức phải ăn ngay mới cảm nhận trọn cái ngon.
Điều làm nên sức hút của bánh ép nằm ở sự giản dị nhưng hài hòa. Miếng bánh dẻo dai, nhân trứng, pate và thịt béo thơm, thêm chút hành lá, rau sống rồi chấm vào thứ nước chấm đủ vị chua, cay, mặn, ngọt. Chiếc bánh chỉ vừa lòng bàn tay, nhưng cái thú lại nằm ở việc gọi hết chiếc này đến chiếc khác, vừa ăn vừa trò chuyện.



