Chùa Cầu (tên cổ: Lai Viễn Kiều, còn gọi là Cầu Nhật Bản) tọa lạc tại vị trí nối hai tuyến đường Trần Phú và Nguyễn Thị Minh Khai, bắc qua một nhánh nhỏ của sông Hoài trong lòng Hội An. Đây là công trình kiến trúc đặc biệt gắn liền với lịch sử hình thành và phát triển của thương cảng quốc tế Faifo xưa. Theo các tư liệu lịch sử đáng tin cậy, cây cầu được cộng đồng người Nhật xây dựng vào cuối thế kỷ XVI – đầu thế kỷ XVII (trước năm 1617, có thể từ khoảng năm 1593) nhằm kết nối khu dân cư Nhật kiều với khu vực sinh sống của người Hoa, phục vụ hoạt động giao thương.
Đến năm 1633, khi Nhật Bản thực thi chính sách “Tỏa quốc”, người Nhật dần rút về nước; cộng đồng Minh Hương (người Hoa định cư lâu dài) tiếp quản và trùng tu công trình. Năm 1653, Trung Lương Hầu Khổng Thiên Như đã đề xướng xây thêm phần chùa thờ Bắc Đế Trấn Vũ phía trên cầu, tạo nên mô hình kiến trúc “thượng gia hạ kiều” – trên là không gian thờ tự, dưới là cầu qua lại.

Năm 1719, chúa Nguyễn Phúc Chu ban tặng tấm hoành phi khắc ba chữ “Lai Viễn Kiều”, lấy ý từ câu trong Luận Ngữ: “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ” (Có bạn từ phương xa đến, há chẳng vui sao), thể hiện tinh thần cởi mở và giao lưu quốc tế của thương cảng Hội An thời bấy giờ. Sự kết hợp hài hòa giữa kỹ thuật xây dựng của người Nhật, yếu tố tín ngưỡng Minh Hương và phong cách kiến trúc Việt Nam đã tạo nên một công trình vừa mang giá trị thực tiễn vừa đậm tính tâm linh. Trải qua hơn 400 năm cùng nhiều lần trùng tu sau lũ lụt, Chùa Cầu vẫn đứng vững như biểu tượng bền bỉ của phố cổ Hội An.


