Giữa những dãy núi trùng điệp phía tây Quảng Bình, người Nguồn từ bao đời nay vẫn gìn giữ một kho tàng văn hóa đặc sắc, góp phần tạo nên bản sắc riêng của vùng đất này. Họ là cộng đồng dân tộc sinh sống chủ yếu tại huyện Minh Hóa trước đây (nay thuộc một số địa phương của Quảng Bình và Quảng Trị sau khi điều chỉnh địa giới hành chính), với dân số khoảng 35.000–40.000 người.
Theo các nhà nghiên cứu, người Nguồn có nguồn gốc từ những đợt di cư của cư dân Thanh Hóa, Nghệ An và Hà Tĩnh vào vùng đất Bố Chính từ thời vua Lê Thánh Tông và các giai đoạn sau đó. Trải qua nhiều thế kỷ hòa hợp với cư dân bản địa, họ đã hình thành nên một cộng đồng mang bản sắc riêng, với tiếng Nguồn, trang phục truyền thống mộc mạc và kho tàng văn hóa dân gian phong phú như hát sắc bùa, hò thuốc cá, hát ví đúm… Những giá trị ấy vẫn được lưu truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người dân nơi đây.

Cuộc sống của người Nguồn gắn bó mật thiết với núi rừng, nương rẫy và những dòng suối đầu nguồn. Trong lao động cũng như sinh hoạt, họ luôn được biết đến với sự chân chất, hiền hòa, hiếu khách và tinh thần yêu nước sâu sắc. Lịch sử vẫn còn ghi dấu sự đồng lòng của người Nguồn trong việc hưởng ứng Phong trào Cần Vương, hỗ trợ vua Hàm Nghi trong những năm tháng chống thực dân Pháp.
Đến hôm nay, giữa nhịp sống hiện đại, Hội Rằm tháng Ba vẫn là ngày hội lớn nhất của người Nguồn. Không chỉ là dịp gặp gỡ, sum vầy sau những ngày lao động, lễ hội còn là sợi dây gắn kết cộng đồng, nơi những phong tục, làn điệu dân ca và giá trị truyền thống được tiếp nối. Đó cũng là cách người Nguồn lặng lẽ gìn giữ hồn cốt văn hóa của mình, để bản sắc vùng sơn cước vẫn luôn được lưu truyền cùng năm tháng.




