Huyền Không Sơn Thượng, còn được gọi là Huyền Không 2, là sự kế thừa và phát triển từ chùa Huyền Không nguyên thủy. Tiền thân của chùa được Hòa thượng Viên Minh cùng các vị Tăng sáng lập vào khoảng năm 1973 tại chân đèo Hải Vân, khu vực Lăng Cô (nay thuộc TP. Huế). Thuở ban đầu, ngôi chùa chỉ là một am tranh đơn sơ giữa núi rừng, được dựng lên để phục vụ đời sống tu học và thiền định của chư Tăng theo hệ phái Phật giáo Nguyên thủy (Theravāda).
Năm 1978, chùa được chuyển về thôn Nham Biểu, Hương Hồ, dưới sự trụ trì của Thượng tọa Giới Đức (Sīlaguna). Tại đây, ngôi chùa dần được quy hoạch theo triết lý sống hài hòa với thiên nhiên, với những công trình mộc mạc, vườn cây xanh và không gian thiền tĩnh lặng.
Đến năm 1989, Thượng tọa Giới Đức đưa chùa lên khu vực núi Hòn Vượn, thôn Đồng Chầm, chính thức khai sơn Huyền Không Sơn Thượng. Trên diện tích hơn 50 ha, một vùng đồi trọc ngày nào đã được phủ xanh thành "Rừng Thiền" – nơi thiên nhiên, kiến trúc và đời sống tu tập hòa quyện thành một không gian thanh tịnh, trở thành điểm đến tâm linh nổi tiếng của xứ Huế ngày nay.


