Nhà tù Phú Quốc bắt nguồn từ thời Pháp thuộc. Năm 1953, thực dân Pháp tận dụng cơ sở cũ của quân Trung Hoa Quốc dân đảng (do tướng Hoàng Kiệt dẫn đầu) để xây dựng “Trại Cây Dừa” rộng 40 ha tại An Thới. Nơi đây giam giữ khoảng 14.000 tù binh cộng sản từ các chiến trường khắp Bắc, Trung, Nam. Sau Hiệp định Genève 1954, hầu hết tù binh được trao trả.
Đến thời Việt Nam Cộng hòa (Mỹ – Ngụy), năm 1967, trại được mở rộng quy mô lớn tại thung lũng An Thới với diện tích lên đến 400 ha, gồm 12 khu (sau thêm khu 13-14 năm 1972). Mỗi khu chia thành 4 phân khu, sức chứa 3.000 người/khu. Đây trở thành trại giam tù binh trung tâm toàn miền Nam, giam giữ hơn 32.000 tù binh (tính cả tù chính trị lên đến 40.000 lượt). Thời gian hoạt động chỉ chưa đầy 6 năm (6/1967 – 3/1973) nhưng đã chứng kiến biết bao bi kịch. Sau Hiệp định Paris 1973, tù binh được trao trả và nhà tù giải tán. Năm 1995 được công nhận di tích cấp quốc gia, đến năm 2014 xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt. Ngày nay, khu di tích được phục dựng chân thực để giáo dục và du lịch.



