Người Pa Cô thuộc nhóm ngôn ngữ Môn-Khmer, thường được xếp chung với dân tộc Tà Ôi nhưng có nhiều đặc trưng riêng biệt về ngôn ngữ, phong tục và nhận thức tự thân. Theo nghĩa trong tiếng Tà Ôi, “Pa” là phía, “Kô” là núi, nên Pa Cô được hiểu là “người bên núi”.
Tại Việt Nam, cộng đồng Pa Cô tập trung chủ yếu ở hai huyện miền núi Hướng Hóa và Đakrông (tỉnh Quảng Trị), cùng một phần ở huyện A Lưới (Thừa Thiên Huế). Họ sống xen kẽ với các dân tộc khác như Vân Kiều (Bru), Cơ Tu, Tà Ôi. Cuộc sống truyền thống gắn liền với nương rẫy, săn bắt và hái lượm trong rừng núi Trường Sơn.
Theo truyền thuyết dân gian, tổ tiên người Pa Cô từng sống ở vùng đồng bằng nhưng vì tính thật thà trong một cuộc thi xây thành nên phải di cư lên núi. Dù cuộc sống hiện đại đã thay đổi, họ vẫn giữ lối sống cộng đồng chặt chẽ, với nhà sàn dài truyền thống và tinh thần đoàn kết cao. Dân số Pa Cô ở Việt Nam khoảng gần 20.000 người, là một phần quan trọng trong bức tranh văn hóa đa dạng của Quảng Trị.



