Không gian văn hóa cồng chiêng Đakrông là một phần của di sản văn hóa phi vật thể, tương tự như Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại vào năm 2005. Tại Đakrông, đây là không gian sống động nơi cồng chiêng không chỉ là nhạc cụ mà còn là biểu tượng văn hóa, gắn bó mật thiết với đời sống cộng đồng của đồng bào dân tộc thiểu số.
Cồng chiêng ở đây được sử dụng trong các lễ hội, nghi lễ cộng đồng, và sinh hoạt hàng ngày, tạo nên một không gian văn hóa đa chiều. Nó bao gồm âm nhạc, múa, dân ca và các yếu tố tâm linh, phản ánh mối quan hệ hài hòa giữa con người với thiên nhiên đại ngàn. Theo các nguồn tài liệu, không gian này trải rộng ở các bản làng miền núi Quảng Trị, nơi hơn 80% dân số là đồng bào dân tộc, và được bảo tồn qua các hoạt động cộng đồng, lễ hội truyền thống. Điều đặc biệt là cồng chiêng không phải là tài sản chung mà thường thuộc về gia đình, tượng trưng cho sự giàu có và địa vị xã hội.



