Kiến trúc nhà sàn của người Vân Kiều có nguồn gốc từ hàng ngàn năm trước, khi họ là một trong những cư dân cổ xưa nhất vùng Trường Sơn - Tây Nguyên. Lối sống du canh du cư, săn bắn và hái lượm đã thúc đẩy việc hình thành kiểu nhà này để thích nghi với địa hình đồi núi hiểm trở, tránh thú dữ, lũ lụt và ẩm thấp. Ngôi nhà được coi là "sản phẩm tốt đẹp nhất" mà cha ông sáng tạo, chứng kiến mọi thăng trầm cuộc sống.
Quá trình hình thành bắt đầu từ việc chọn vị trí: lưng tựa núi để chắn bão, mặt hướng khe suối để điều tiết sinh khí. Gia chủ dùng 8 hạt gạo nếp thơm tượng trưng cho 8 cột cái, bỏ vào ống nứa chôn ba ngày; nếu gạo nguyên vẹn thì mới dựng nhà, tránh hướng Tây (hướng ma quỷ). Ở vùng sông suối, nhà dựng theo hàng thẳng; ở vùng bằng phẳng, nhà quây quần vòng tròn quanh nhà cộng đồng (rông hoặc guol), kiêng nóc nhà "đấu" vào nhau để tránh xung đột. Điều này phản ánh triết lý sống hài hòa, gắn bó cộng đồng, hình thành từ lối sống tự cung tự cấp, gần gũi thiên nhiên. Qua thời gian, kiến trúc này được lưu truyền qua các thế hệ, trở thành biểu tượng văn hóa bất di bất dịch.



