Sau Hiệp định Geneva 1954, Vĩnh Linh trở thành vùng đất giới tuyến, nằm ngay phía Bắc sông Bến Hải. Đây là “địa đầu miền Bắc XHCN”, đồng thời là vị trí chiến lược quan trọng để chi viện cho miền Nam và bảo vệ đảo Cồn Cỏ. Từ năm 1965, sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ, Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân và pháo binh. Vĩnh Linh trở thành mục tiêu hàng đầu, bị ném hơn 700.000 tấn bom đạn trong giai đoạn 1965-1972. Bình quân mỗi người dân phải gánh chịu khoảng 7 tấn bom đạn.
Làng Vịnh Mốc nằm sát biển, cách Cửa Tùng khoảng 7km, là “tọa độ chết” thường xuyên bị máy bay và hạm đội bắn phá. Trên mặt đất, làng quê bị san phẳng. Chính trong bối cảnh sinh tử ấy, khẩu hiệu “Một tấc không đi, một li không rời. Mỗi làng, xã là một pháo đài” trở thành động lực để quân dân Vĩnh Linh chuyển cuộc sống từ mặt đất xuống lòng đất.



