Chùa Nhất Trụ được xây dựng vào khoảng năm 995 dưới triều vua Lê Đại Hành (Lê Hoàn), thuộc thời kỳ Đinh – Tiền Lê. Ngôi chùa tọa lạc tại khu vực thành Ngoại của kinh đô Hoa Lư xưa, nay thuộc xã Trường Yên, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình – vùng đất từng là trung tâm chính trị, văn hóa và tôn giáo đầu tiên của nhà nước Đại Cồ Việt.
Sau khi thống nhất đất nước và sáng lập triều đại mới, các vua Đinh và Tiền Lê đặc biệt coi trọng Phật giáo, xem đây là nền tảng tinh thần quan trọng của quốc gia. Nhiều bậc cao tăng nổi tiếng như Ngô Chân Lưu, Đỗ Pháp Thuận, Khuông Việt Đại sư hay Thiền sư Vạn Hạnh không chỉ có vai trò trong đời sống tôn giáo mà còn tham gia cố vấn triều chính, ngoại giao và hoạch định quốc sự. Nhờ đó, Phật giáo thời kỳ này phát triển rực rỡ và đạt đến đỉnh cao thịnh vượng.
Theo truyền thuyết, chùa Nhất Trụ gắn liền với việc vua Lê Đại Hành cho dựng cột kinh Phật nhằm truyền bá giáo lý nhà Phật và cầu quốc thái dân an. Tên gọi “Nhất Trụ” bắt nguồn từ cây cột đá kinh độc đáo đặt trước sân chùa – hiện vật có giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa và nghệ thuật điêu khắc đá cổ Việt Nam. Trong nhiều thế kỷ, nơi đây không chỉ là chốn tu hành mà còn là địa điểm các vị cao tăng bàn luận việc nước cùng triều đình. Trải qua nhiều biến động lịch sử, chùa đã được trùng tu qua nhiều thời kỳ, nổi bật là các đợt tu bổ vào năm 1944 và 1992. Năm 1997, chùa Nhất Trụ được công nhận là Di tích lịch sử – văn hóa cấp Quốc gia. Đặc biệt, cột kinh Phật trước sân chùa vẫn được xem là minh chứng tiêu biểu cho sự hưng thịnh của Phật giáo Việt Nam thế kỷ X, đồng thời phản ánh trình độ điêu khắc đá tinh xảo của cha ông thời bấy giờ.



