Nền tảng tâm linh của Thánh địa La Vang bắt nguồn từ sự kiện Đức Mẹ Maria hiện ra vào năm 1798, giữa lúc đạo Công giáo bị bách hại gay gắt dưới triều Tây Sơn (vua Nguyễn Quang Toản). Nhiều giáo dân từ Quảng Trị chạy trốn lên vùng rừng núi hẻo lánh La Vang (xưa gọi là Dinh Cát) để ẩn náu.
Theo truyền thống, một nhóm giáo dân đang cầu nguyện dưới gốc đa thì Đức Mẹ hiện ra, mặc y phục Việt Nam truyền thống, bồng Chúa Hài Đồng, hai bên có hai Thiên Thần. Mẹ an ủi họ: “Các con hãy tin tưởng, hãy cam lòng chịu khổ. Mẹ đã nhận lời các con kêu xin. Từ nay về sau, hễ ai chạy đến cầu khẩn cùng Mẹ ở chốn này, Mẹ sẽ nhận lời ban ơn theo ý nguyện.” Đức Mẹ còn chỉ họ hái lá vằng (cây lá vàng) nấu nước uống để chữa bệnh.
Sự kiện này không chỉ mang ý nghĩa chữa lành thể xác mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần. Nó nhắc nhở người Công giáo rằng trong gian nan thử thách, Đức Mẹ luôn hiện diện như người Mẹ hiền từ, che chở con cái. La Vang trở thành biểu tượng của hy vọng, kiên trì và lòng tin cậy vào sự quan phòng của Thiên Chúa qua trung gian Đức Mẹ. Giá trị này còn sâu sắc hơn khi Đức Mẹ La Vang được tôn vinh như Bổn mạng Giáo hội Công giáo Việt Nam. Hình ảnh Mẹ trong trang phục Việt Nam thể hiện sự hội nhập văn hóa sâu sắc: đức tin Kitô giáo hòa quyện với bản sắc dân tộc, giúp người Công giáo Việt Nam cảm nhận gần gũi và thuộc về hơn.



