Hội quán Phúc Kiến, còn gọi là Hội quán Phước Kiến hoặc chùa Kim Sơn, có tiền thân là một ngôi miếu nhỏ thờ tượng Thiên Hậu Thánh Mẫu – vị thần bảo hộ sông nước và thương nhân, được vớt từ bờ biển Hội An vào năm 1697. Ban đầu, công trình được dựng hoàn toàn bằng gỗ đơn sơ bởi cộng đồng người Hoa gốc Phúc Kiến di cư đến Hội An buôn bán và định cư từ cuối thế kỷ 17. Đây là thời kỳ Hội An là thương cảng sầm uất, thu hút thương nhân từ Trung Quốc, Nhật Bản và các nước phương Tây.

Đến năm 1757, sau khi mua lại từ nhóm người Hoa khác, cộng đồng Phúc Kiến đã trùng tu lớn, thay thế bằng gạch và mái ngói, biến nó thành hội quán chính thức để thờ tự và sinh hoạt cộng đồng. Qua nhiều lần sửa chữa, đặc biệt với sự đóng góp của Hoa kiều, hội quán ngày càng khang trang, trở thành biểu tượng của sự gắn kết cộng đồng. Năm 1990, Hội quán Phúc Kiến được công nhận là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia, góp phần vào diện mạo đô thị cổ Hội An. Lịch sử hình thành này không chỉ phản ánh hành trình di cư của người Hoa mà còn minh chứng cho sự hòa quyện văn hóa tại thương cảng xưa.



