Hội quán Quảng Đông, hay còn gọi là chùa Quảng Đông, được xây dựng vào năm 1885 bởi cộng đồng Hoa kiều bang Quảng Đông – những người di cư từ tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc) đến Hội An để buôn bán và định cư. Ban đầu, hội quán được lập ra với mục đích thờ phụng Thiên Hậu Thánh Mẫu – vị thần bảo hộ ngư dân và thương nhân trên biển, giúp họ vượt qua những chuyến hải trình đầy gian nan.

Theo thời gian, vào năm 1911, hội quán được cải tạo và chuyển sang thờ Quan Công (Quan Vũ) – biểu tượng của lòng trung nghĩa và dũng cảm trong văn hóa Trung Hoa. Đồng thời, nơi đây còn thờ Tiền Hiền, những bậc tiền bối đã góp công xây dựng cộng đồng. Lịch sử hình thành của Hội quán Quảng Đông gắn liền với sự phát triển của thương cảng Hội An thế kỷ 17-19, khi người Hoa chiếm tỷ lệ lớn trong dân cư địa phương. Đến nay, di tích này đã hơn 140 năm tuổi, được công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới cùng với phố cổ Hội An bởi UNESCO năm 1999. Nguồn gốc này không chỉ phản ánh sự hòa quyện văn hóa mà còn kể câu chuyện về hành trình di cư và thích nghi của cộng đồng Hoa kiều tại Việt Nam.



