Phố cổ Bao Vinh là một trong những khu phố cổ hiếm hoi còn sót lại ở Huế, với lịch sử hình thành từ thế kỷ 17 dưới thời Chúa Nguyễn. Nằm bên dòng sông Hương và sông Đông Ba, nơi đây từng là thương cảng sầm uất bậc nhất Đàng Trong, kết nối giao thương với Trung Quốc, Nhật Bản, châu Âu và Ấn Độ. Hàng hóa như lụa tơ tằm, gấm vóc, ngà voi, sành sứ được trao đổi nhộn nhịp, góp phần làm nên sự phồn thịnh của kinh đô Huế xưa.

Đến thế kỷ XVIII–XIX, Bao Vinh bước vào giai đoạn cực thịnh. Không chỉ nổi tiếng với hoạt động buôn bán, nơi đây còn được biết đến như trung tâm của nhiều nghề thủ công truyền thống: khảm trai, sơn mài, mộc, làm quan tài hay gạch ngói. Thế nhưng, biến cố lịch sử năm 1885 khi kinh thành Huế thất thủ đã khiến thương cảng dần suy tàn, nhường chỗ cho cảng Đông Ba trỗi dậy. Cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX, những học giả phương Tây như R. Morineau vẫn nhắc đến Bao Vinh như “thương cảng của Huế”, nhưng ánh hào quang xưa đã lùi dần vào dĩ vãng.
Ngày nay, Bao Vinh không còn dáng vẻ phồn hoa buôn bán nhưng vẫn lưu giữ nét trầm mặc hiếm có, với những ngôi nhà cổ hơn 200 năm tuổi đứng lặng lẽ bên dòng sông. Từ một cảng thị sôi động, Bao Vinh trở thành không gian hoài niệm, ít bị thương mại hóa như Hội An hay phố cổ Hà Nội. Đến với nơi này, du khách không chỉ tìm thấy một góc Huế xưa, mà còn nghe được những câu chuyện về dòng họ Phạm những người khai khẩn và gây dựng vùng đất Bao Vinh từ thuở ban đầu.



