Đình Đệ Cửu Huế, còn gọi là Đình Phú Vĩnh, là không gian văn hóa – tín ngưỡng gắn liền với Lễ Thượng Tiêu, một nghi lễ truyền thống mang đậm dấu ấn văn hóa của vùng đất cố đô. Ngôi đình tọa lạc tại xóm Lịch Đợi, Tổ 3, phường Phường Đúc, thành phố Huế, và được xem là một trong chín ngôi đình cổ xây dựng bên ngoài Kinh thành Huế, phản ánh quá trình mở rộng đô thị Huế trong thời kỳ Pháp thuộc.
Theo các tài liệu lịch sử, Đình Đệ Cửu được dựng vào năm 1903, dưới triều vua Thành Thái thứ 15, thuộc tổng Phú Xuân, huyện Hương Trà. Tên gọi “Đệ Cửu” bắt nguồn từ việc ngôi đình nằm trong phường Đệ Cửu, một trong chín phường của Thị xã Huế được thành lập theo dụ của vua Thành Thái và được Toàn quyền Đông Dương chuẩn y. Ban đầu, nơi đây chỉ là một miếu nhỏ thờ bà Hỏa (thần lửa); về sau được mở rộng thành đình làng thờ Thành Hoàng cùng các bậc tiền nhân có công khai khẩn, lập ấp.

Đến năm 1937 (triều Bảo Đại thứ 12), do công trình xuống cấp nghiêm trọng, đình được trùng tu và đổi tên thành Đình Phú Vĩnh. Trải qua chiến tranh và những biến động lịch sử, ngôi đình dần bị bỏ hoang; trước năm 1990, phần mái đã sụp đổ, chỉ còn lại các dấu tích kiến trúc như la thành (hàng rào bao quanh), trụ biểu (cột trụ), nhà bia và bia đá ghi công đức từ thời vua Duy Tân.
Ngày nay, dù không còn nguyên vẹn, Đình Đệ Cửu vẫn được xem là một chứng tích lịch sử quan trọng, phản ánh quá trình hình thành không gian đô thị Huế đầu thế kỷ XX, đồng thời lưu giữ những giá trị văn hóa, lịch sử và tâm linh sâu sắc của cộng đồng cư dân địa phương.


