Chùa Từ Hiếu Huế được sáng lập vào năm 1843 bởi Hòa thượng Nhất Định – một vị thiền sư nổi tiếng với lòng hiếu thảo hiếm có. Trước đó, ông giữ chức Tăng Cang tại chùa Giác Hoàng Quốc Tự và chùa Bảo Quốc, những ngôi chùa lớn nhất Huế thời bấy giờ. Tuy nhiên, khi mẹ già lâm bệnh nặng, Nhất Định quyết định từ bỏ chức vụ cao quý, trao quyền cho pháp đệ Nhất Niệm, để về thôn Dương Xuân Thượng III (nay thuộc phường Thủy Xuân, TP. Huế) lập thảo am đơn sơ mang tên "An Dưỡng Am". Nơi đây không chỉ là chốn tu hành mà còn là tổ ấm để ông chăm sóc mẹ già.
Vai trò của thiền sư Nhất Định vượt xa việc sáng lập: Ông là biểu tượng sống động của đạo hiếu trong Phật giáo Việt Nam. Tương truyền, mỗi ngày ông phải chống gậy băng rừng lội suối hơn 5km để mua cá, thịt về nấu cháo bồi dưỡng mẹ, dù bị Phật tử dị nghị vì vi phạm giới ăn chay. Hành động này không chỉ thể hiện sự tận tụy mà còn truyền tải thông điệp rằng hiếu đạo là nền tảng của mọi tu hành. Nhờ câu chuyện lan truyền, vua Tự Đức – vị vua hiếu thuận với mẹ – đã cảm động, ban sắc tứ "Từ Hiếu Tự" năm 1848, biến thảo am thành ngôi chùa chính thức. Nhất Định qua đời năm 1858, nhưng di sản của ông vẫn là bài học đạo đức sâu sắc cho hậu thế.



