Người Bru Vân Kiều, thuộc nhóm ngôn ngữ Môn – Khmer, là một trong những cộng đồng cư dân bản địa lâu đời trên dãy Trường Sơn, sinh sống chủ yếu tại Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Trải qua nhiều thế kỷ gắn bó với núi rừng, họ đã tạo nên một kho tàng văn hóa đặc sắc, trong đó nghề dệt thổ cẩm được xem là biểu tượng của sự khéo léo, sáng tạo và bản sắc dân tộc.
Thuở ban đầu, khi chưa biết trồng bông hay se sợi, người Bru Vân Kiều đã tận dụng những nguyên liệu sẵn có từ thiên nhiên như vỏ cây sui, cây a mưng để làm trang phục. Sau khi bóc vỏ, lấy xơ, ngâm nước và phơi khô, họ tạo nên những chiếc khố, tấm áo mộc mạc phục vụ đời sống hằng ngày. Những hiện vật bằng vỏ cây vẫn còn được lưu giữ tại các bảo tàng, trở thành minh chứng cho khả năng thích nghi và óc sáng tạo của cư dân Trường Sơn từ thuở sơ khai.

Khi nghề trồng bông, trồng đay và kéo sợi phát triển, kỹ thuật dệt của người Bru Vân Kiều cũng ngày càng hoàn thiện. Từ những khung cửi truyền thống, các bà, các mẹ đã dệt nên những tấm thổ cẩm rực rỡ với hoa văn mang đậm hơi thở núi rừng. Nghề dệt được truyền nối qua nhiều thế hệ, chủ yếu do phụ nữ gìn giữ, không chỉ để tạo nên trang phục thường ngày mà còn phục vụ các nghi lễ, lễ hội truyền thống như lễ trỉa lúa, lễ mừng cơm mới hay lễ đập trống của người Ma Coong. Đến hôm nay, mỗi tấm thổ cẩm của người Bru Vân Kiều không chỉ là một sản phẩm thủ công, mà còn là "tấm ký ức" lưu giữ lịch sử, tín ngưỡng và bản sắc văn hóa của cộng đồng giữa đại ngàn Trường Sơn.


