Nghệ thuật Pháp Lam Huế, còn gọi là đồ đồng tráng men thời Nguyễn, là kỹ thuật chế tác các sản phẩm từ đồng hoặc hợp kim đồng, bề mặt được tráng men màu để tăng giá trị thẩm mỹ. Đây là một loại hình mỹ thuật kết hợp vật liệu đặc biệt, thường được sử dụng trong trang trí cung đình, với tính địa phương cao và chỉ phát triển mạnh dưới triều Nguyễn (1802-1945). Pháp Lam Huế thuộc dòng "Họa pháp lang" (vẽ trên nền men như hội họa), khác biệt so với các kỹ thuật khác như "Kháp ti pháp lang" (ngăn chia ô hộc).
Không chỉ là đồ trang trí, Pháp Lam còn chịu được tác động ngoại lực, thời tiết, phù hợp cho cả nội ngoại thất. Ví dụ, các mảng Pháp Lam phẳng lớn dùng để trang trí kiến trúc, trong khi các vật dụng nhỏ như bình, lư hương phục vụ nghi lễ. Theo các tài liệu lịch sử, Pháp Lam Huế được coi là "nét vàng" vì màu sắc rực rỡ và kỹ thuật tinh xảo, góp phần làm nên vẻ uy nghi của các công trình Huế.





