Truyền thuyết Đỉnh Bàn Cờ bắt nguồn từ kho tàng văn hóa dân gian của vùng đất Quảng Nam – Đà Nẵng, được lưu truyền qua nhiều thế hệ và xuất hiện khá sớm trong các ghi chép lịch sử. Một trong những nguồn tư liệu đáng tin cậy nhắc đến câu chuyện này là tác phẩm Phủ Biên Tạp Lục của học giả Lê Quý Đôn (1726–1784) – bộ sách nổi tiếng ghi chép về địa lý, phong tục và truyền thuyết của khu vực Nam Trung Bộ vào thế kỷ XVIII.
Theo ghi chép trong sách, Bán đảo Sơn Trà (xưa còn được gọi là Hòn Nghê hay núi Tiên Sa) là nơi “tiên thường giáng trần tắm biển”. Trong khung cảnh thiên nhiên hoang sơ và huyền bí ấy, hai vị tiên ông được cho là đã ngồi đánh cờ trên đỉnh núi suốt nhiều ngày đêm mà vẫn chưa phân định thắng bại. Câu chuyện gắn liền với vẻ đẹp kỳ ảo của núi rừng và biển cả nơi đây, tạo nên hình ảnh một không gian tựa như “bồng lai tiên cảnh” – nơi thần tiên có thể dừng chân thưởng ngoạn.
Truyền thuyết này không phải sản phẩm của riêng một cá nhân mà là sự kết tinh của văn hóa dân gian Việt Nam, đồng thời chịu ảnh hưởng nhất định từ các yếu tố tôn giáo và tín ngưỡng Á Đông, đặc biệt là hình tượng Đế Thích trong Phật giáo. Qua thời gian, câu chuyện được người dân địa phương kể lại như một sự giao thoa giữa thực và huyền thoại, góp phần lý giải sự ra đời của những địa danh xung quanh như Bãi Tiên Sa hay các phiến đá kỳ lạ trên Đỉnh Bàn Cờ. Ngày nay, truyền thuyết này vẫn được lưu truyền qua lời kể của các bậc cao niên và trở thành “linh hồn văn hóa” của Đỉnh Bàn Cờ, góp phần làm nên sức hấp dẫn đặc biệt cho điểm đến này trong hành trình khám phá thiên nhiên và lịch sử của thành phố Đà Nẵng.


