Văn hóa Sa Huỳnh là một nền văn hóa khảo cổ học quan trọng, tồn tại từ khoảng 1.000 năm TCN đến cuối thế kỷ 2 SCN, được coi là một trong ba cái nôi văn minh cổ xưa trên lãnh thổ Việt Nam, cùng với văn hóa Đông Sơn ở miền Bắc và Óc Eo ở miền Nam. Nền văn hóa này phân bố chủ yếu dọc theo vùng ven biển miền Trung, từ Quảng Bình đến Bình Thuận, với các di tích tiêu biểu như Long Thạnh, Phú Khương và các địa điểm ở Quảng Ngãi.
Chủ nhân của văn hóa Sa Huỳnh là những cư dân nông nghiệp ven biển, sống trong giai đoạn sơ kỳ đồ sắt. Họ phát triển kinh tế đa dạng, bao gồm trồng trọt trên nương rẫy, khai thác sản vật rừng núi, trồng lúa nước ở đồng bằng và đánh bắt thủy sản. Họ đã biết sử dụng đồ sắt, chế tác đồ gốm tinh xảo và có quan hệ giao lưu thương mại rộng rãi với các khu vực Đông Nam Á, Nam Ấn Độ và Trung Quốc. Đặc trưng nổi bật là phong tục mai táng trong mộ chum (hũ lớn bằng gốm), phản ánh quan niệm về cuộc sống sau cái chết và trình độ thủ công cao. Văn hóa Sa Huỳnh không chỉ là di sản khảo cổ mà còn góp phần hình thành bản sắc văn hóa Champa sau này, với các nghề thủ công như rèn sắt, dệt vải và làm trang sức.



