Phố cổ Hội An có nguồn gốc từ thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên, khi vùng đất này là một phần của Vương quốc Champa với tên gọi Lam Ấp Phố – một thương cảng sơ khai. Đến thế kỷ 15-16, dưới thời Đại Việt, Hội An bắt đầu hình thành như một cảng thị quan trọng nhờ vị trí chiến lược ven sông Thu Bồn, gần cửa biển. Năm 1527, dưới triều nhà Lê, Mạc Đăng Dung lên ngôi, dẫn đến sự phân chia Bắc-Nam, và chúa Nguyễn Hoàng đã khai phá Đàng Trong, biến Hội An thành thương cảng quốc tế sầm uất bậc nhất Đông Nam Á.

Đến thế kỷ 17-18, Hội An đạt đỉnh cao thịnh vượng với sự hiện diện của thương nhân Nhật Bản, Trung Quốc, Bồ Đào Nha, Hà Lan và Ấn Độ. Phố Nhật Bản được hình thành năm 1617 với hơn 1.000 cư dân Nhật, để lại dấu ấn như Chùa Cầu. Người Hoa cũng lập các hội quán, góp phần tạo nên sự đa dạng văn hóa. Tuy nhiên, đến thế kỷ 19, do sông Thu Bồn bị bồi lấp và cảng Đà Nẵng nổi lên, Hội An suy thoái, nhưng chính sự "ngủ quên" này đã giúp bảo tồn nguyên vẹn kiến trúc cổ. Ngày nay, với hơn 1.107 tòa nhà gỗ từ thế kỷ 17-18, Hội An là "bảo tàng sống" về một thương cảng Á Đông xưa cũ.




