Chùa Am Tiên mang trong mình dấu ấn của nhiều sự kiện quan trọng trong lịch sử dân tộc, đặc biệt gắn liền với hai triều đại Đinh và Tiền Lê. Vào thời vua Đinh Tiên Hoàng, khu vực động Am Tiên từng là pháp trường của kinh đô Hoa Lư. Tương truyền, nơi đây được dùng để giam giữ hổ báo nhằm trừng trị tội nhân, còn Ao Giải (hay còn gọi là Ao Cá Sấu) dưới chân núi là nơi thi hành án. Cha con võ sư Trương Ma Ni và phò mã Trương Quán Sơn được giao nhiệm vụ quản lý khu vực này. Đến thời vua Lê Đại Hành, động Am Tiên tiếp tục được sử dụng để giam giữ tù binh nhà Tống sau chiến thắng chống quân xâm lược năm 981.
Sau khi triều Đinh kết thúc, Thái hậu Dương Vân Nga – người phụ nữ đặc biệt trong lịch sử khi từng là Hoàng hậu của cả vua Đinh Tiên Hoàng và vua Lê Đại Hành đã chọn Am Tiên làm nơi tu hành trong những năm cuối đời với pháp danh Bảo Quang Hoàng Thái Hậu. Bà cho xây dựng ngôi chùa ngay trên vùng đất từng là pháp trường, biến nơi gắn với sự nghiêm khắc của luật pháp thành chốn cửa Phật thanh tịnh. Hình ảnh ấy vẫn được người đời lưu truyền qua câu ca:
"Hai vai gồng gánh hai Vua
Hai triều Hoàng hậu, tu chùa Am Tiên..."
Đến thời Lý, thiền sư Nguyễn Minh Không tiếp tục đến đây hoằng dương Phật pháp, xây dựng thêm các bệ thờ trong động và góp phần đưa Am Tiên trở thành một trung tâm tu hành quan trọng. Trải qua nhiều thế kỷ, ngôi chùa được trùng tu nhiều lần. Những tấm bia đá cổ, trong đó có bia được dựng vào thời Đồng Khánh, vẫn còn lưu giữ nhiều tư liệu quý về quá trình tôn tạo di tích.
Ngày nay, Chùa Am Tiên là nơi thờ Phật, thiền sư Nguyễn Minh Không, Thái hậu Dương Vân Nga cùng nhiều nhân vật lịch sử thời Đinh như Trương Ma Ni, Trương Quán Sơn và Công chúa Phù Dung. Không chỉ là điểm đến tâm linh nổi tiếng của Ninh Bình, ngôi chùa còn là chứng nhân của một giai đoạn lịch sử hào hùng, nơi lưu giữ những câu chuyện về lòng trung nghĩa, tinh thần dân tộc và sự giao hòa giữa lịch sử với tín ngưỡng Phật giáo.

Ảnh: Kiến trúc âm dương cổ kính của ngôi chùa