Nhà cổ Phùng Hưng được xây dựng vào năm 1780 bởi một thương nhân người Việt, trong thời kỳ Hội An đang là một thương cảng sầm uất bậc nhất Đông Nam Á. Tên gọi "Phùng Hưng" xuất phát từ hiệu buôn của chủ nhân đầu tiên, mang ý nghĩa "hưng thịnh" hoặc "phát triển mãi mãi", thể hiện khát vọng làm ăn phát đạt và gia đình thịnh vượng. Ban đầu, ngôi nhà phục vụ cho việc kinh doanh các mặt hàng lâm thổ sản như quế, tiêu, muối, cùng với lụa tơ tằm, đồ sứ và thủy tinh, những sản phẩm giao thương sôi động với thương nhân Nhật Bản, Trung Quốc và châu Âu.

Qua hơn 240 năm tồn tại, Nhà cổ Phùng Hưng đã chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử Hội An, từ thời kỳ hưng thịnh của thương cảng đến những trận lũ lụt lớn. Điển hình là trận lũ lịch sử năm 1964, khi nước dâng cao 2,5 mét, ngôi nhà trở thành nơi trú ẩn an toàn cho hơn 160 người dân địa phương trong suốt 3 ngày. Năm 1999, hai cơn đại hồng thủy tiếp tục thử thách công trình, nhưng nhờ thiết kế thông minh, thiệt hại được giảm thiểu đáng kể. Đến nay, ngôi nhà đã trải qua 8 thế hệ sinh sống và được công nhận là Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp Quốc gia vào ngày 29/6/1993, góp phần bảo tồn di sản đô thị cổ Hội An – Di sản Văn hóa Thế giới được UNESCO công nhận.



