Vua Khải Định (trị vì 1916–1925) lên ngôi trong giai đoạn triều Nguyễn đang ở những năm tháng cuối cùng, khi đất nước chịu sự bảo hộ của thực dân Pháp. Dù quyền lực không còn như các vị vua tiền nhiệm, ông vẫn dành nhiều tâm huyết cho việc xây dựng các công trình mang dấu ấn cá nhân như điện Kiến Trung, cung An Định và đặc biệt là Ứng Lăng – lăng tẩm của chính mình.
Sau thời gian khảo sát địa thế, năm 1920, vua lựa chọn triền núi Châu Chữ làm nơi an nghỉ. Theo quan niệm phong thủy, khu vực này hội tụ nhiều yếu tố cát địa với núi non bao bọc và dòng nước uốn quanh. Nhà vua đổi tên núi thành Ứng Sơn, đồng thời đặt tên công trình là Ứng Lăng, gửi gắm mong muốn về một nơi yên nghỉ trường tồn giữa thiên nhiên.
Lăng chính thức khởi công vào ngày 4/9/1920 dưới sự chỉ huy của Tiền quân Đô thống phủ Lê Văn Bá. Sau khi vua Khải Định qua đời vào năm 1925, công trình vẫn tiếp tục được xây dựng và hoàn thiện dưới thời vua Bảo Đại, đến năm 1931 mới hoàn thành. Với 11 năm thi công, đây là lăng tẩm có thời gian xây dựng dài nhất trong lịch sử triều Nguyễn. Trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, sự ra đời của công trình cũng gắn với không ít tranh luận, nhưng đồng thời đã để lại một kiệt tác kiến trúc độc đáo, phản ánh dấu ấn giao thoa giữa nghệ thuật truyền thống Việt Nam và kiến trúc phương Tây.



